Nửa đời lặn lội bôn ba
Lên voi xuống ngựa,
chạy xa chạy gần,...
Giờ đây mỏi mệt đôi chân
Ngộ ra danh lợi
phù vân vô thường!
Bao năm dầm giãi gió sương
Học ăn học nói
tìm đường vươn lên
Nhưng rồi nào được vững bền
Cuối cùng cũng
chẳng làm nên được gì!