Bài xướng:
Đâu phải trong mơ
Bệnh đau mười bốn năm trời
Bạc tiền tiêu hết, bệnh thời vẫn mang
Hết nhờ bác sỹ, thầy lang
Chán chê bệnh viện chuyển sang trị… ngoài
Bệnh tình tái diễn dài dài
Quanh năm suốt tháng đau hoài không thôi
Nghĩ thầm do số phận tôi
Nên đành “bèo dạt mây trôi”… mặc đời