Đời người sao phải tranh giành
Được thua rồi
cũng trở thành số “Không”
Cho dù lúa thóc đầy đồng
Mỗi ngày cũng chỉ
vài lưng cơm thường
Nhà tầng kín cổng cao tường
Mỗi người cũng nửa
chiếc giường mà thôi
Vinh hoa như khói mây trôi
Tranh giành chi để
kiếp người thêm dơ