Tặng cô Nga, Đại Lào, Bảo
Lộc.
Đâu
còn bóng dáng liêu xiêu
Ngả nghiêng trong ánh nắng chiều chênh vênh
Nhìn
chân em bước nhẹ tênh
Trên con đường đá gập ghềnh khó đi
Lạ
lùng chẳng biết điều chi
Mà em thay đổi diệu kỳ thế ha?
Có
gì đâu,… sáu năm qua
Hiểm nghèo bệnh, tưởng “đi xa” mất rồi!