Trong đời sống hàng ngày, chúng ta thường quen miệng nói đến hai chữ “tu dưỡng”, chẳng hạn như: “Con nên tu dưỡng tính tình để thành người có đức hạnh”, hay: “Nó hư, vì không biết tu tâm, dưỡng tính”. Hai tiếng “tu dưỡng” thường đi đôi với nhau, nên chúng ta hay mường tượng hình như chúng có nghĩa giống nhau.
Thật ra, mỗi chữ có một nghĩa khác nhau, có một phạm vi, một tác dụng riêng biệt. Tu là sửa, mà Dưỡng là nuôi. Người ta Sửa cái xấu mà Nuôi cái tốt – Sửa là trừ, mà Nuôi là cộng; Tu có tính cách tiêu cực, Dưỡng có tính cách tích cực. Một bên tiêu trừ cái xấu, một bên bồi bổ cái tốt. Một bên làm cho “hết hư”. Một bên làm cho “thêm nên”.