Sáng nay ngồi tĩnh tọa, hai chữ Thiện - Ác cứ xáo trộn trong đầu. Một lần nữa, tôi nhận ra không dễ gì làm chủ tâm ý, ngồi thiền mà tâm đi đến cảnh giới nào, và rồi tôi cùng tâm đi du lịch thay vì hạn chế cái tâm viên, ý mã này.
Tôi bắt đầu dõi theo tâm tán loạn, đến lúc ý niệm Thiện - Ác khởi lên: “Làm thiện suốt đời, thiện vẫn cứ thiếu/Một giờ làm ác, ác tự có dư”. Hình như đâu phải một giờ, một phút, ngay trong từng sát-na sanh tử, điều ác chúng ta đã tạo ra không hề mất đi. Kinh Nhân quả báo ứng dạy: “Giả sử bách thiên kiếp. Sở tác nghiệp bất vong. Nhân duyên hội ngộ thời. Quả báo hoàn tự thọ”. Mà “quả báo hoàn tự thọ” kia ảnh hưởng, ám ảnh suốt một kiếp người và không chừng dư cho cả kiếp sau. Sát-na sanh tử này dư cho kẻ làm ác, thử nghĩ như kẻ lỡ tạo ra điều ác, để rồi phải chịu bao nhiêu hậu quả không lường. Chỉ một phút nông nổi sai lầm mà luống cả một kiếp người.
