Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp Hải. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp Hải. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Xướng họa: NHỚ MONG

            Bài xướng:
Nỗi nhớ
Thân tặng CLB Trường Sinh học Dưỡng sinh Tịnh xá Pháp Hải.

Cách trở ngàn xa mỏi ngóng chờ
Đường về Pháp Hải dạ hằng mơ
Bao mùa giục giã dồn trăn trở
Một buổi bâng khuâng trải hững hờ.
Vọng tiếng đồng môn trao ái hữu
Ghi lòng bản ngã gửi vần thơ
Bình minh Tịnh xá xuân hồng rạng
Khao khát tình tôi giữa thẫn thờ.

Hậu Giang, 03-7-2014
PHẠM DUY LƯƠNG

Buổi tập ngày tạm chia tay kết thúc lớp học ở Pháp Hải 05-7-2014.

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Toàn tâm

Kính tặng lớp Trường Sinh học Tịnh xá Pháp Hải.


Gánh vác tình thương nguyện giúp đời
Vâng lời Sư Tổ ngự trên Trời
Đỡ người bệnh tật qua gian khó
Giúp kẻ sa cơ vượt tuyệt vời.

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Trường Sinh học đã cho tôi tất cả

          Tháng 11 năm 2007, chồng tôi phát hiện bị ung thư gan giai đoạn cuối. Từ đầu năm 2008 đến tháng 7 năm ấy chồng tôi “vào” hóa chất 4 lần tại Bệnh viện 175, TP Hồ Chí Minh, mỗi lần chi phí hết 12 triệu đồng. Mặc dù vậy, bệnh tình của chồng tôi không hề thuyên giảm. Tháng 12 năm 2008, Bệnh viện 175 kết luận là ung thư đã di căn sang phổi, bác sỹ khuyên chồng tôi nên chuyển sang “vào” hóa chất toàn thân. Phần vì kinh tế gia đình cũng đã cạn kiệt, phần vì thấy phương pháp chữa bệnh của bác sỹ Tây y cũng không thấy hiệu quả là bao nên gia đình chúng tôi đã quyết định đưa chồng tôi về nhà để… tự chữa.

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Tôi muốn chia sẻ với tất cả mọi người

          Trong cuộc sống đời thường ai cũng muốn có sức khỏe tốt và được sống hạnh phúc. Nhưng đã mấy ai biến được ước mơ đó thành hiện thực một cách mỹ mãn. Tôi muốn chia sẻ điều này cùng với tất cả mọi người, với anh chị em thân hữu gần xa. 
          Năm năm bị bệnh đã là một thời gian quá nhiều đối với tôi. Kết quả xét nghiệm của Bệnh viện 115 (Thành phố Hồ Chí Minh) cho tôi biết đã bị những chứng bệnh: Hở van tim động mạch chủ, hẹp van hai lá, huyết áp cao, sỏi thận, gai cột sống, dày thành phổi (ở hai góc),… Thế là tôi phải uống thuốc tây mỗi ngày - một việc không sung sướng gì - kể từ năm 2007. 

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

Gặp lại người rỗng tủy năm xưa

          Trước đây, trên tập san Người Cao tuổi, số 162, tháng 8 năm 2010, đã có nhắc đến trường hợp bệnh nhân Nguyễn Thị Minh Huệ bị bệnh rỗng tủy sống – một loại bệnh hiếm gặp – bệnh viện trả về, đi học Trường Sinh học đã có kết quả bước đầu. Câu lạc bộ Trường Sinh học Dưỡng sinh đã đăng tải lại bài viết này với tựa đề: “Trường Sinh học – Phương pháp chữa bệnh không mất tiền” được khá đông bạn đọc quan tâm theo dõi. Nay chúng tôi xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc gần xa và tất cả những ai quan tâm về bài tự sự của chính bản thân người bệnh này sau hơn 2 năm tập luyện môn Trường Sinh học Dưỡng sinh.
Chị Minh Huệ và con gái Hải Anh lúc 15 tháng tuổi.
          Tuyệt vọng
        Cách đây 5 năm, tôi thường xuyên đau cứng cổ gáy, mờ mắt, đau vùng ngực, khó thở, sưng phù nề ngực trái,… Tôi đã đi khám và nằm điều trị tại nhiều bệnh viện ở các tỉnh phía Nam mà vẫn không tìm ra nguyên nhân. Đến tháng 8 năm 2009, bệnh của tôi bắt đầu nặng, nửa người bên phải bỏng rát và tê lạnh, rồi từ từ dẫn đến mất cảm giác sâu, từ cổ đến vùng mông bên phải.
Đơn vị và gia đình tôi lập tức đưa tôi ra Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 để khám. Sau 10 ngày theo dõi và điều trị tại Khoa A7 Nội Thần kinh, bệnh viện làm các xét nghiệm chọc tủy sống, chụp cộng hưởng từ,… đã tìm ra bệnh của tôi. Thật ngạc nhiên là 11 đốt tủy sống của tôi hoàn toàn không có. Các giáo sư, bác sỹ hội chẩn rất kỹ trường hợp bệnh của tôi và xác định đây là bệnh rỗng tủy sống – một loại bệnh nan y và cũng hiếm gặp. Bệnh nhân lại là nữ quân nhân, tuổi đời còn rất trẻ (!!!).

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Niềm vui bất ngờ

         Không hề mất một đồng bạc nào.
Ông Nguyễn Văn Sáu.
        Tôi là Nguyễn Văn Sáu, sinh năm 1935, quê ở Đô Lương, Nghệ An; Trú tại 888/3/10/4 đường 30 tháng Tư, Phường 11, Thành phố Vũng Tàu. Thay mặt toàn thể gia đình, tôi viết lên đây mấy dòng này để tỏ lòng ghi ơn các bậc tiền nhân đã đưa môn học này về địa phương chúng tôi giúp cho mọi người,… Chính môn Trường Sinh học này đã giúp cho bản thân và gia đình tôi vượt qua bệnh tật hiểm nguy đã hành hạ tôi gần 40 năm nay và giúp cho nhiều gia đình khác vượt quan hoạn nạn. Thông qua Câu lạc bộ Trường Sinh học Dưỡng sinh, tôi cũng muốn có đôi lời chia sẻ về niềm vui bất ngờ này.