Bài xướng:
Ơn thầy!
Đâu chờ mười một với hai mươi
Mới biết công ơn để kính người
Thuở trước tiền nhân trao một chữ
Thì nay hậu bối giữ muôn đời
Vỡ lòng dạy dỗ lên sông suối
Khai trí chống chèo đến biển khơi
Giáo dưỡng tam cương con mãi nhớ
Lưu tình thầy cũ chẳng hề nguôi.
LÊ ĐĂNG MÀNH (Hải
Lăng, Quảng Trị)
