Hiển thị các bài đăng có nhãn Huỳnh Thị Mỹ Phượng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huỳnh Thị Mỹ Phượng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016

Thương thân


Trên bước hành trình
Mình không cô đơn
Kiên trì theo đuổi
Vòng quay nhiệm màu.

Một vùng tim tím
Bừng lên trong đêm
Đi tìm bản thể
Trong hơi thở đều.

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016

Vui một cữ thiền


Tập thiền một cữ xong xuôi
   Một giờ năm phút thấy người nhẹ đi
                        Bấy lâu cứ tưởng “dễ gì?!”
   Chân tê, lưng mỏi,… rồi thì ngủ quên
Đau người mà chẳng dám rên
   Hôm nào cũng nghĩ cố lên để mà…

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Lối về


Ai còn “lặn hụp” giữa đời
   Mau mau “bơi” hết vào nơi học thiền
Trường Sinh thiền tọa an nhiên
   Thân tâm nhẹ nhõm, ưu phiền lánh xa
Bốn phương chung một mái nhà
   Vun trồng cây hạnh, kết hoa Bồ Đề

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

Chuyện sáng nay


Sáng nay hai đứa ngồi thiền
   Ở đâu chực sẵn chích liền ba kim
Muỗi gì cắn ngứa như điên
   Ngồi im chịu đựng buổi thiền chưa xong
Rồi em thứ bốn bên trong
   Lại ngay chỗ đó chích không ngại ngần

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

Tự nói với mình


Bén duyên môn học Trường Sinh
   Bỏ dần “Danh – Lợi”, trí mình sẽ thông
Nhỏ nhoi như một cánh hồng
   Cũng nằng nặng đấy, khi lòng chưa yên
Ngày mai ta vẫn tập thiền
   Cái tâm quán chiếu ưu phiền, vô tư
Tùy duyên, cứ tập từ từ
   Ngồi đều, ngồi đúng,… nhất như… Niết Bàn