Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Thị Hồng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Thị Hồng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Khát vọng sống


Tạo hóa sinh ra một kiếp người
Với vóc dáng hình hài to nhỏ
Ấu, thanh, trung, cao niên phải có,
Trăm năm lại về cõi vĩnh hằng...

Sống ở trần gian bao thăng trầm,
Đời người, ai chẳng vài lần mắc phải
Bệnh tật, tai ương, khổ đau bất trắc,
Trần gian đâu biết trước mà lường.

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Câu lạc bộ tôi yêu

Mở rộng Tâm ra lòng thanh thản.
                                Mỗi ngày chưa mở máy ra
                         Trong tâm lại thấy như là thiếu nhau.
                         Mở ra chia sớt khổ đau
                         Mở ra để được cho nhau ngọt bùi.
                         Nhờ Năng lượng, bệnh đẩy lùi
                         Tình thương trải rộng khắp nơi xa gần.
                         Đồng môn tâm sự tình thân
                         Bao nhiêu bệnh, bấy nhiêu cần sẻ chia.

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

Nỗi nhớ quê nhà

Nhiều thế hệ học viên đã ở trong căn nhà này để theo học
Một nếp nhà dù to hay nhỏ,
Có thể là mái lá chẳng dậu rào.
Có ruộng lúa xanh, có hàng dừa xào xạc,
Quê cha nghèo... cát trắng, đất bạc màu.
Người dân vẫn còn bữa cháo, bữa rau...
Phù Cát – Nơi cha tôi sinh ra và lớn lên ở đó.
Suốt quãng đường dài ấu thơ thuở nhỏ,
Trên bản đồ quê cha chỉ hiện lên dấu chấm mờ mờ.

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Duyên thầm

                             Mênh mang trong gió phượng khoe
          Mới hay đã một mùa hè đi qua.
          Giã từ tiệm thuốc gần nhà
          Ngồi Thiền tu luyện mới đà… một năm.
          Nghe trong vòm lá ve ran,
          Phượng hồng đỏ rực lá đan sân trường.
          Sẻ chia đau khổ vui buồn,
          Ướp hồn tôi giữa yêu thương cuộc đời.