Tâm mình giống như một cái
phòng lớn, chứa đầy hoa thơm và cũng không ít bụi bẩn. Muốn phòng đẹp, thơm thì
phải quét dọn, lau chùi. Nhưng trước hết, chủ nhân căn phòng phải nhận diện
rằng căn phòng mình không sạch, có thể bị dơ bởi nó tồn tại trong không gian
chứa nhiều bụi,…
Nhận
diện
Bạn phải ý
thức rõ về những hoạt động trong Tâm của mình. Đó là một pháp tu, gọi tên là
nhận diện sự thật. Đôi khi vì chủ quan hoặc vì không đủ sâu lắng để nhìn thấy
được sự thật Tâm mình là “Tâm viên ý mã” (Tâm ý như con khỉ, con ngựa, thích
leo trèo, chạy nhảy…). Khi mình tiếp xúc với trần cảnh thì Tâm bắt đầu chuyển
động, lời khen, tiếng chê, thích và không thích bắt đầu hình thành… Một chuỗi
phản ứng cứ thế được nuôi dưỡng, kéo dài, gọi đó là dòng sông Tâm thức.

