Hiển thị các bài đăng có nhãn nhất tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhất tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

Một lòng

Kính tặng CLB Dưỡng sinh Trường Sinh học Rạch Dừa, Vũng Tàu.


Đồng môn từ bốn phương trời
   Bệnh đau, khốn khó,… khắp nơi tụ về
Cùng chung cảnh khổ, xa quê
   Về đây học tập tràn trề tình thương.
Ân tình sao mãi vấn vương
   Khổ đau càng hiểu, càng thương thân mình

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

Quét dọn Tâm mình

          Tâm mình giống như một cái phòng lớn, chứa đầy hoa thơm và cũng không ít bụi bẩn. Muốn phòng đẹp, thơm thì phải quét dọn, lau chùi. Nhưng trước hết, chủ nhân căn phòng phải nhận diện rằng căn phòng mình không sạch, có thể bị dơ bởi nó tồn tại trong không gian chứa nhiều bụi,…
Nhận diện
Bạn phải ý thức rõ về những hoạt động trong Tâm của mình. Đó là một pháp tu, gọi tên là nhận diện sự thật. Đôi khi vì chủ quan hoặc vì không đủ sâu lắng để nhìn thấy được sự thật Tâm mình là “Tâm viên ý mã” (Tâm ý như con khỉ, con ngựa, thích leo trèo, chạy nhảy…). Khi mình tiếp xúc với trần cảnh thì Tâm bắt đầu chuyển động, lời khen, tiếng chê, thích và không thích bắt đầu hình thành… Một chuỗi phản ứng cứ thế được nuôi dưỡng, kéo dài, gọi đó là dòng sông Tâm thức.

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Ngồi Thiền cùng tướng Giáp

Phút thư giãn của Đại tướng.
          Trong miền ký ức của ba tôi - Nhà văn Sơn Tùng - đã có hình bóng Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngay từ khi còn là học sinh Trường Tư thục Vũ Đăng Khoa, thị trấn Cầu Giát. Tiếp đến những năm tháng nghe theo tiếng gọi Tổ quốc xếp lại bút nghiên lên đường, ông cùng Phan Hồng Thực, Trịnh Keng, Hồ Hải Kháng, Đặng Văn Thắng vào Trường Lục quân Trần Quốc Tuấn, khóa VI, năm 1950. Và sau này trên chặng đường “Đi tìm ẩn tích Hồ Chí Minh” ba tôi mới có điều kiện được kiến diện Đại tướng và ông đã nhận được tình cảm của Đại tướng bằng những tác phẩm viết về Bác Hồ và các vị lãnh tụ kiệt xuất của lịch sử như: Búp sen xanh, Bông sen vàng, Trái tim quả đất,... “Cảm” bằng sức lao động của một nhà văn thương binh hạng nặng 1/4, sức khỏe còn 19%. “Cảm” bằng nhân cách, sự khẳng khái, quan niệm và đức tin của một nhà văn. Còn tôi lại có cái may hơn mấy anh chị em trong gia đình là được sống cùng ba mẹ nên mới biết được đôi ba câu chuyện về con người vĩ đại này.