Hiển thị các bài đăng có nhãn tĩnh lặng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tĩnh lặng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016
Thấy!
Từ khóa:
an lành,
không không,
sắc sắc,
sửa mình,
Thấy,
Thiện Dũng,
tĩnh lặng,
tọa thiền
Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2016
Điều kỳ diệu từ đôi bàn tay
Kính tặng các anh chị
giảng huấn lớp Trường Sinh học ở Huế.
Tôi ngồi thiền trong không gian tĩnh lặng
Đau…
đau… đau… đau… mồ hôi mặn đắng
Hối
thúc tôi sắp bỏ cuộc giữa chừng
Nhưng
tôi vẫn ngồi, vẫn giữ thẳng lưng
Mắt
vẫn nhắm, vẫn thở đều nhè nhẹ
Cố
đẩy lùi những cơn đau vò xé
Trong
mơ màng tôi cảm thấy lâng lâng
Người
nhẹ bỗng và cơn đau dừng lại
Bàn
tay ai thật nhẹ nhàng êm ái…
Từ khóa:
cơn đau vò xé,
điều kỳ diệu từ đôi bàn tay,
êm ái,
giảng huấn,
lâng lâng,
Lê Hiền,
nhẹ nhàng,
tĩnh lặng
Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014
Tự khuyên
Từ khóa:
học thiền,
tĩnh lặng,
Trần Công Thực,
tự khuyên
Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012
Giải mã những bí ẩn của Thiền định
Chưa bao giờ các công trình nghiên cứu về những bí mật của
Thiền định lại được các phương tiện thông tin đại chúng, các hãng truyền thông
lớn, đề cập đến nhiều như thời gian vừa qua. Các hãng tin như: AP, Reuter,… các báo như:
News Week, Time,... đều có nhiều bài viết chi
tiết mô tả những khám phá của các nhà khoa học Anh, Mỹ qua phương pháp chụp cộng
hưởng từ hoạt động của bộ não các Thiền sư, đã phát hiện ra nhiều điều mà trước
đây, khi nói đến hầu hết mọi người đều nghĩ rằng đó chỉ là những cảm giác có được
do phương pháp tự kỷ ảm thị hoặc tưởng tượng mà thành.
Bản tin của Reuters dẫn tuyên bố của
giáo sư Owen Flangan thuộc Viện Đại
học Duke ở North Carolina đã tuyên bố rằng: "Bây giờ, chúng tôi có
thể lập thuyết với nhiều tin tưởng rằng những bóng dáng các nhà sư có dáng dấp
thanh thoát, an tịnh mà ta hay thấy ở những nơi như Dharamsala, Ấn độ, là họ thực
sự hạnh phúc".
Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012
Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012
Trăm nẻo về Tâm
![]() |
| Tâm tĩnh lặng. |
Kiểm soát tâm là điều cần thiết, nhưng không phải là điều dễ thực hiện, vì tâm con người còn khó dò hơn lòng đại dương.
Câu chuyện thứ nhất
Tôi tình cờ nghe chuyện của hai ông nhà văn, nhà báo nọ. Ông nhà văn đang lật từng trang báo biếu nhẹ nhàng và xem, trong đó có bài mình. Ông nhà báo đi ngang, tiện hỏi “Báo biếu à?”. “Ừ!”. Ông nhà báo nghía xem. Tặc lưỡi, hậy, báo chẳng có gì xem. Lướt qua tờ báo khác cũng có bài của ông nhà văn được đăng, nhà báo nọ cũng nói câu cũ. Ông nhà văn chậm rãi nói: “Nè, ông cứ nhìn báo nào, trang viết nào cũng bằng con mắt chuyên viết phóng sự xã hội của ông thì chẳng có tờ báo nào đáng để cho ông đọc đâu. Tôi viết lai rai, báo miệt vườn, báo tỉnh thôi”.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





