Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thị Hoài Thảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thị Hoài Thảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Xướng họa: Thiền đến xứ Cùa


              Bài xướng:
Thiền đến xứ Cùa

Khai lớp Trường Sinh tại xứ Cùa
Sương như trải thảm, vẳng chuông chùa
Đầu thôn tiếng giục... xuyên đường tắt
Cuối xóm giọng quen... thẳng lối cua.
Ngồi đúng, tập đều,... đừng động đậy
Nghe thông, nhớ kỹ,... chớ se sua

Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

Xướng họa: DUYÊN TRƯỜNG SINH HỌC


Bài xướng:
Đủ duyên

Đủ duyên mới gặp Trường Sinh
   “Không Danh, không Lợi, không Tình” nhớ ghi
Làm người bác ái, từ bi
   Yêu thương, đoàn kết những khi... mới là!
Thực tâm, khiêm tốn, thật thà
   Thương người như thể thương ta thiệt tình

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

Xướng họa: ƠN CÔ GIẢNG HUẤN


              Bài xướng:
   Ơn cô Giảng huấn

     Cô là Giảng huấn Trường Sinh
Hai mươi năm ấy trọn tình lo xa
     Vượt sông, qua suối, sang phà,...
Đi ngàn cây số kết đà cầu duyên
     Cùng đệ huynh đến mọi miền
Xa xôi,... mà chẳng ưu phiền,... vững tâm
     Ngày qua tháng lại âm thầm
Mang Trường Sinh học tận tâm giúp đời

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

Xướng họa: THÍCH TẬP THIỀN


Bài xướng:
Thích tập thiền

Tĩnh tại thành tâm tới tập thiền
Tấm thân tươi trẻ tựa thần tiên
Tiếng tơ thổn thức,... thời tiêu tán...
Tình trúc thì thào,... tổ tốn tiền...
Thư thái tự tin thêm tuổi thọ
Thật thà tu tỉnh thực trường thiên
Thiết tha thỉnh thoảng ta từ thiện
Trăng tỏ thảnh thơi tớ tọa thiền.

Môn sinh PHẠM NGỌC HÙNG (Hải Phương, Hải Hậu, Nam Định)

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

Xướng họa: THIỀN TẬP LÀM THƠ


Bài xướng:
Làm thơ...

Lâu rồi mình cũng thử làm thơ...
Nhưng đã bao năm cứ thẫn thờ
Hợp vận đôi khi... mười mấy tập
Đủ duyên có thể... vài trăm tờ.
Dở, hay... chưa biết ra sao nữa
Cốt cứ nên câu,... khối kẻ ngờ
Cuộc sống... hãy khoan... xem lại đã
Ngồi thiền... đương thiếu cái... thì giờ.

Môn sinh NGUYỄN XUÂN THAI (Trung tâm Dưỡng sinh Phú Thọ)

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

Mùa đông không lạnh


Một lần giáng thế vui tươi
 Trăm năm trăn trở thương người thiết tha
Bảy mươi tuổi vẫn chưa già
 Mùa đông không lạnh ấy là Trường Sinh.
Mỗi ngày đón ánh bình minh
 Ngồi thu năng lượng trước hình Tổ Sư

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Tự tình... Bệnh


Bệnh tật là chiếc gông xiềng xích ta một chỗ
Bệnh tật là đau khổ đọa đày cả tâm thân
Bệnh tật là đặc ân giúp ta lo tu sửa
Bệnh tật là một nửa của thế giới vô thường
Bệnh tật dạy yêu thương, sống khiêm nhường, độ lượng
Bệnh tật là phần thưởng cho những người muốn... Tu

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

Không thu phát


Tâm ta không phải cái đài
   Thu vô phát lại miệt mài nhàm đi
Tâm mình không phải ti vi
   Thấy gì thu lại, phát đi cả ngày.
Cô kia đẹp hơn cô này
   Anh kia thì giỏi hơn thầy anh kia

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

Đường về chân tâm


Không bằng lòng, nổi sân, si,…
   Chưa ngăn được giận, nói gì đến… Tu
Đường về xa thẳm âm u
   Chân tâm đích đến mịt mù tôi ơi!
Đường về xa thẳm ngàn khơi
   Chân đi chưa vững đường đời mưa tuôn

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Xướng họa: GIÃI BÀY



                 Bài xướng:
Một ngày nào đó

Ngày nào thoát khỏi cơn đau
   Là ngày vớt được cả tàu kim cương
Ngày nào hết cảnh đau thương
   Là ngày tìm được con đường lên tiên
Ngày nào hết nghĩ liên miên
   Là ngày tâm tịnh phủ miền sơn khê

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Con đường tu


Hôm nay buông bỏ hết chưa
   Hay còn ham muốn cho vừa ước mong
Còn tình, danh, lợi,… đèo bòng
   Là còn khổ não sầu đong lấy sầu
Có gì vĩnh viễn mãi đâu
   Có rồi lại hết, qua mau một thời

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

Xướng họa: TÂM

Khai mở luân xa.

      Bài xướng:
Tâm làm gốc

Tiếp cận Âm Dương của Đất Trời
Mang nguồn sinh lực tặng cho đời
Thu gom năng lượng truyền nhân loại
Khai mở luân xa giúp mọi người.
Ơn Đức Tổ sư – vui tái thế
Nhờ Trường Sinh học – khổ lòng vơi
Lấy Tâm làm gốc, lời xưa dạy
Thiền tọa bình an thật tuyệt vời.

Môn sinh HUỲNH TẤN CƯỜNG (Cẩm Mỹ, Đồng Nai)

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

Xướng họa: TẬP THIỀN

Bài xướng:
Khép tim

Tu tập sang đường vướng đóa sen
Trong tim rộn rã tựa dàn kèn
Oái oăm trời đất sinh ra rượu
Khắc khoải con người chết với men.
Men nghĩa, men tình, men khốn khổ
Rượu nồng, rượu thắm, rượu ai khen
Tịnh tâm, cột ý,... cho qua khỏi
Thiền tọa, khép tim cửa chặt then.

Môn sinh NGUYỄN THỊ HOÀI THẢO (Gio Linh, Quảng Trị)



Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Xướng họa: TÔI MUỐN

Bài xướng:
Tôi muốn!

Cái tôi là cái tội tồi
  Cái tôi u tối có ngồi mới hay
Ngồi cho tê mỏi chân tay
  Ngồi cho tâm trí đổi thay vẫn ngồi
Chữ tôi kia bỏ đi rồi
  Vứt luôn chữ muốn, cuộc đời bình an.

Môn sinh NGUYỄN THỊ HOÀI THẢO (Gio Linh, Quảng Trị)


Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

Xuân về



Tôi nghe
Xuân về
trên đỉnh Hy Mã Lạp Sơn
gió thổi từng cơn
qua các cửa hang.

Tôi nghe
bước chân của thầy
qua tiếng gió cuốn lá bay lên
Hoa rừng chào mừng vị thiền sư
bầy chim chao nghiêng bên sườn núi
muông thú chuyền cành.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Xướng họa: Mừng ngày thành lập



Bài xướng:
     Mừng ngày thành lập

MỪNG đón môn sinh gặp gỡ nhau
NGÀY hoa đua nở đẹp muôn màu
THÀNH tâm dâng tặng Người khai sáng
LẬP hội dưỡng sinh xứ Vũng Tàu.

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Chúc mừng

Mừng Trung tâm Dưỡng sinh Bà Rịa – Vũng Tàu ra mắt hoạt động.


Thêm một trung tâm nữa ra đời
Giúp người hết bệnh, sống vui tươi
Trường Sinh mãi mãi, đây Bà Rịa
Năng lượng dâng tràn, Vũng Tàu ơi!

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Bệnh tan

Tác giả trong một lần đến thăm CLB Rạch Dừa, Vũng Tàu.

Nguồn năng lượng đến từ đâu
  Vào trong cơ thể nhiệm màu biết bao
Dù cho bệnh nặng cỡ nào
  Nguồn năng lượng cũng tìm đào gốc ra
Bệnh ra, người ngợm như… ma
  "Lên bờ xuống ruộng", thật là đắng cay

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Xướng họa: HỌC THIỀN

Bài xướng:
Ngồi thiền

Ngồi thiền mỏi gối đau chân
  Luyện sao cho đạt Tâm, Thân vững vàng
Ngồi thiền không được hoang mang
  Không ôm sân hận, chẳng màng lợi danh
Chớ mong cầu bệnh bớt nhanh
  An nhiên tự tại sẽ lành nay mai...

Môn sinh NGUYỄN THỊ HOÀI THẢO (Quảng Trị)

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Xướng họa: NHỚ

Bài xướng:
Nhớ
 
Tác giả Nguyễn Thị Hoài Thảo tại Câu lạc bộ Rạch Dừa.

        Nhớ Câu lạc bộ Rạch Dừa
  Nhớ ông chủ nhiệm ít đùa, hay đe
Ngày đầu xếp gối đã nghe
  Ổng chê mà muốn nhảy xe bỏ về
Ngồi lâu gối mỏi, chân tê,...
  Duỗi ra một tí, ổng phê hết lời